Samstag, 13. Februar 2021

Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 9

 Giấc Mơ Sầu Thảm
Cảm xúc thơ Goethe bài 81

Đàn ru sầu thảm nửa đêm
Bàn tay ngà ngọc êm đềm so dây
Hồn mây thơ thẩn ngất ngây
Mơ màng giấc mộng bấy chầy canh thâu



Thương ai ngồi bến giang đầu
Ngàn sao nhấp nháy mái đầu tuyết sương
Trải qua bao nỗi đoạn trường
Trái tim tan vỡ đại dương xa rời

Cánh chim lạc cuối chân trời
Nơi miền băng giá lệ rơi đôi hàng
Xứ người bạc bẽo lang thang
Phồn hoa phú quý bẽ bàng khói hương

Nấm mồ vô chủ ven đường
Cuộc tình dang dở thê lương não nùng
Nằm trên vũng nước lạnh lùng
Mưa phùn gió bấc hãi hùng rừng sâu

Bóng ma áo trắng âu sầu
Ôm cây đàn gảy trên cầu biệt ly
Nại Hà hun hút âm ty
Bát canh quên lãng kinh kỳ Phong Đô.

*Nguyên tác:“Hát Đêm”
17.1.2021 Lu Hà    
    

Bài Ca Tuyệt Vọng
Cảm xúc thơ Goethe bài 82

Một bài ca tuyệt vọng
Giọt nước mắt nghẹn ngào
Từ trên đỉnh núi cao
Người chăn cừu than thở

Gửi gắm vào con chó
Bầy đàn giữ hộ cho
Chẳng ngần ngaị đắn đo
Chần chừ càng đau khổ

Nghe tiếng lòng nức nở
Sau trận mưa bão giông
Băng qua một cánh đồng
Cửa khóa cài then chặt

Xung quanh im bằn bặt
Cô ấy đã đi rồi
Đóa phù dung nổi trôi
Vượt biển miền băng giá

Chẳng còn đâu bụng dạ
Hy vọng ở nước ngoài
Khổ đau chuỗi ngày dài
Tự trách mình bạc bẽo

Trái tim buồn khô héo
Lơ lửng đám tro tàn
Cỏ cây cũng nát tan
Cơn lốc vùi dập hết

Đàn cừu cũng lê lết
Tầm tã hạt mưa rơi
Bước chân đi rã rời
Tiếng hát đời bất hạnh.

*Nguyên tác:“Người Chăn Cừu Than Thở”
17.1.2021 Lu Hà    


Dây Xích Vàng
Cảm xúc thơ Goethe bài 83

Chỉ là một sợi dây chuyền
Ôm cổ người con gái
Những vòng tròn mềm mại
Ma lực lôi cuốn nhau

Tình ái đuổi theo sau
Khát khao lòng ham muốn
Cô ấy không chạy trốn
Vật trang trí đáng yêu

Buổi tối lại dễ chiều
Tháo ra rồi bỏ xuống
Lisette không chống
Rất ngoan ngoãn nghe lời

Đôi mắt thật lả lơi
Thiết tha nàng âu yếm
Lồ lộ chẳng dấu diếm
Nếu chàng biết quan tâm

Thì tôi sẽ không nhầm
Sẽ tạo nên sức ép
Đâu cần gì phù phép
Một nụ hôn ngất ngây

Đắm say suốt canh chầy
Thêm một cái xích vàng
Vinh quang mới huy hoàng
Cho tới khi trời mọc.

*Nguyên tác:“Với Một Sợi Dây Chuyền Vàng”
18.1.2021 Lu Hà


Gửi Cô Lottchen
Cảm xúc thơ Goethe bài 84

Mến gửi cô Lottchen
Niềm vui xin chia sẻ
Một buổi chiều đẹp đẽ
Bắt tay với chúng tôi

Những trái tim bồi hồi
Bao linh hồn cảm thức
Với tấm lòng chân thực
Vào giây phút đầu tiên

Tránh mọi sự ưu phiền
Mắt nhìn nhau thân thiện
Cắt cử người đại diện
Hay lo ngại tự nhiên

Cô Lottchen rất hiền
Không hiểu nhầm các bạn
Biết bao điều hấp dẫn
Sóng gió bủa vây ta

Sự bác ái bao la
Dạy con ngoan trò giỏi
Có ích cho xã hội
Cô lottchen yêu thương

Đồng tâm tới thiên đường
Cầu đức Chúa che trở
Xa cô lại thấy nhớ
Nay gửi bức thư này.

Chú thích: Bài thơ”Đến Lottchen” có thể Johann Goethe còn là một cậu bé?
*Nguyên tác:“ Đến Lottchen”
18.1.2021 Lu Hà        


Chúc Tết Ông Bà Textor
Cảm xúc thơ Goethe bài 85

Năm một bảy năm bảy
Gửi ông bà Textor
Trả nợ một bài thơ
Kính yêu là nghĩa vụ

Ông bà xem chăm chú
Khen ngợi cháu Johann
Mừng năm mới chứa chan
Vui vẻ đầy hạnh phúc

Tuổi thọ từng thúc giục
Ông như cây tuyết tùng
Bà sức khỏe tận cùng
Bình an là kho báu

Điểm tô cùng với cháu
Cây bút được nâng cao
Kỹ năng thật dồi dào
Phong phú thêm nghệ thuật

Trái tim người chân thật
Công chính Chúa vinh quang
Tiếng pháo chúc xuân sang
Chuông nhà thờ hoan hỉ

Đấng tối cao ý vị
Thanh tao tới thiên đường
Bác ái tinh yêu thương
Tâm hồn thơ trong sáng.

*Nguyên tác:“Gửi Ông Bà Textor”
18.1.2021 Lu Hà    
    

Đôi Chim Sơn Ca
Cảm xúc thơ Goethe bài 86

Khát khao càng mãnh liệt
Thôi thúc mãi không thôi
Say xưa đến bồi hồi
Thoát khỏi căn nhà đó

Những đám mây che chở
Chập chùng dãy núi cao
Suối róc rách xôn xao
Khắp tinh cầu thổn thức

Bướm hoa cùng rạo rực
Lũ quạ đen lắc lư
Xem ra cũng hiền từ
Trà trộn cùng chúng nó

Bay qua cánh đồng cỏ
Theo hướng các con tàu
Mặc mưa nắng dãi dầu
Tôi quyết tìm cô ấy

Hình như tôi đã thấy
Thấp thoáng trong khu rừng
Líu lô hát tưng bừng
Hai giọng ca hòa nhịp

Tình yêu thương tới kịp
Vương vấn mãi cố hương
Tìm nhau khắp bốn phương
Rồi đột nhiên xuất hiện

Trái tim hồng dâng hiến
Câu chuyện tình lan xa
Như đôi chim sơn ca
Ân ái trong hạnh phúc.

*Nguyên tác:“Khao Khát”
19.1.2021 Lu Hà    


Đời Cô Mignon
Cảm xúc thơ Goethe bài 87

Ban ơi! Hãy lại đây
Câu chuyện tình thê thảm
Màu bi ai ảm đạm
Xin viết thành bài thơ

Hồn côi cút bơ vơ
Mignon cô gái Ý
Cách đây vài thế kỷ
Trong sáng biết bao nhiêu

Khổ sở cũng trăm chiều
Con đường đi lạc lối
Quá khứ đầy tội lỗi
Mẹ cha đã gây ra

Hỡi Sperata!
Oan khuất hồn Tô Thị
Ai se duyên buộc chỉ
Đau đớn đến tận cùng

Cuộc lữ hành mịt mùng
Xuyên qua nhiều thung lũng
Chăm chỉ quen làm lụng
Mignon thật đáng yêu

Tiếng Đức có bấy nhiêu
Phát âm thật khó khăn
Đoàn xiếc chẳng băn khoăn
 Múa hay tài nhào lộn

Nhưng anh trai xáo trộn
Đại ác quỷ yêu ma
Tiếng đồn đại gần xa
Chẳng dễ gì tha thứ

Ông Wilhem tư lự
Thương Mignon như con
Với tấm lòng sắt son
Tạ ơn người cứu vớt

Ân ái cần chia sớt
Mối tình vội qua mau
Đóa hoa đẹp phai màu
Trên nấm mồ thiên cổ

Khi wilhem lấy vợ
Nàng Mignon xót xa
Khổ đau cõi ta bà
Vỡ trái tim yếu đuối.

*Nguyên tác:“Mignon”
20.1.2021 Lu Hà    



Lâu Đài Cổ
Cảm xúc thơ Goethe bài 88

Ở trên đỉnh núi cao
Có một lâu đài cổ
Một thời đầy xe cộ
Sau cánh cửa lính canh

Giờ hiu quạnh vắng tanh
Những bức tường đổ nát
Căn hầm sâu lạnh ngắt
Chất chứa thùng rượu ngon

Đai sắt rỉ bào mòn
Thời gian phong tình cũ
Khuân mặt mới phục vụ
Nhân viên bước chân vào

Du khách đều xôn xao
Đoàn thiên thần xuất hiện
Ánh mắt nhìn xao xuyến
Dập dìu đến hội trường

Những đôi chim uyên ương
Linh mục đâu cần chai
Dầu thơm tựa hương lài
Trai gái tình chan chứa

Hành lang không uống nữa
Nhận món quà phù du
Gió hoài cảm vi vu
Cầu thang nơi cầu nguyện

Ngẩn ngơ nghe mọi chuyện
Đám cháy tắt từ lâu
Rêu xanh đã phủ màu
Ngọn lửa lòng trối dậy

Trái tim không che đậy
Cảm giác hồn phiêu diêu
Bóng hoàng hôn mĩ miều
Cây thánh giá dựng đó


Ánh trăng vàng cổ độ
Hỏi có muốn nhau không?
Vang lên giữa đám đông
Thưa vâng rằng hạnh phúc

Nụ hôn dài thúc giục
Ánh mặt trời xốn xang
Bình minh đã sẵn sàng
Đỉnh núi cao lồng lộng.

*Nguyên tác:“Lâu Đài Trên Núi”
21.1.2021 Lu Hà    


Những Linh Hồn Bất Tử
Cảm xúc thơ Goethe bài 89

Đứng trên tòa tháp cổ
Ngạo nghễ các hồn ma
Gửi lời chào thiết tha
Các anh hùng bất tử

Đoàn chiến binh thập tự
Con tàu vượt đại dương
Xông xáo khắp chiến trường
Thân nằm trong da ngựa

Nông dân là chỗ dựa
Cày cấy và chăn nuôi
Cánh đồng cỏ xanh tươi
Khai phá miền hoang dã

Những chàng trai sắt đá
Vì chính nghĩa nhân quần
Cùng nhau quyết sả thân
Hiệp sĩ đầy xương tủy

Vì giang san tận tụy
Cống hiến hết sức mình
Vì quê hương hy sinh
Bảo vệ toàn lãnh thổ

Cho dù không bia mộ
Những chiến sĩ vô danh
Hân hoan khắp kinh thành
Nghe tiếng chuông hội tụ.

*Nguyên tác:“Chào Tinh Thần”
21.1.2021 Lu Hà    


Ánh Sáng Lung Linh
Cảm xúc thơ Goethe bài 90

Mặt trời đêm lung linh
Phát sáng vào buổi tối
Bước chân nàng rất vội
Hối hả trong không gian

Ôi trái tim nồng nàn
Nâng mình khỏi mặt đất
Với tấm lòng thành thật
Phiêu du mọi độ cao

Đôi uyên ương ngọt ngào
Vượt qua mọi thung lũng
Những quả sung rơi rụng
Ánh trăng dần chìm đi

Mai trúc mới thầm thì
Tâm hồn chàng thi sĩ
Chim sơn ca thủ thỉ
Ta hãy trở về nhà.

*Nguyên tác:“Mặt Trời Đêm”
21.1.2021 Lu Hà    

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen